• Đăng nhập

    Bạn có thể đăng nhập vào get-game qua facebook. Click vào nút dưới đây để đăng nhập

    Đang nạp lại web. Làm ơn chờ...

    [G4V Truyện ngắn] Người con gái ấy...(Kỳ 2)

    Thứ tư 8/01/2014, 11:52

    (...) Sau khi lặng lẽ một mình đạp chiếc xe cũ kĩ lầm lũi sau cô ấy, tôi đã đến được nơi mà có lẽ cô ấy gọi là gia đình. Khoảng thời gian ấy mọi thứ như đứng lại, nơi đó, chỉ có tôi bên chiếc xe lặn nhìn theo hình bóng đó. Lòng vẫn nôn nao, bồi hồi, xen lẫn vẫn là sự rung động của một thằng đàn ông suốt ngày gắn với chiếc máy tính.

    Xem thêm: [G4V Truyện ngắn] Người con gái ấy...(Kỳ 1)

    Nhưng lần này đã khác, tôi thấy nàng bước vào căn nhà nhỏ, cảm xúc như vui mừng khôn xiết bởi lẽ, đây là lần đầu tôi bén lẽn theo một đứa con gái đến tận nhà....Và vui mừng hơn nữa khi tôi đã biết được nhà cô ấy. Nó chỉ cách nhà tôi hai khu phố nhỏ, và một khoảng đường ngắn, nhưng nó lầm lũi ở một căn hẻm tối om.

    Tôi cũng muốn được tìm hiểu nhiều hơn về người con gái này. Cứ mỗi sáng sớm, ngày qua ngày, tôi lại đạp xe qua con hẻm nhỏ để trông ngóng một điều gí đó như vô hình, tôi thấy một bà bán xôi với gánh nhỏ đối diện, tôi tiến vào, mua vài nghìn xôi, thời gian thật mau nhưng cứ ngỡ như dừng lại, tôi ngồi đó, liếc mắt mãi vào con hẻm nhưng chẳng còn thấy hình bóng nàng đâu.

    1

    Nhưng rồi, những điều tôi mong mỏi đã đến, một buổi sáng thứ 4 lạ thường, nàng bước ra với tà áo dài thước tha, mang trên mình chiếc ba lô màu đỏ điểm vài hình vẽ xinh xắn. Tôi chợt khép người lại, lén ngoái nhìn nàng, nhưng không......một chàng trai với dáng vẻ bảnh trai, hào hoa với chiếc SH đen bóng đang đứng đợi nàng ở trước hàng cây gạo.

    Lòng tôi chỉ dám thắt nhẹ vài tiếng, nhưng tâm hồn thì như bị sứt mẻ một khoảng lớn, nàng chạy tới chàng trai, ôm chầm lấy người ấy, rồi lặng lẽ phóng đi với cái ôm eo đầy ngọt ngào, để lại tôi nơi đây với một vẻ lòng nặng trĩu....Có lẽ cơ hội đã hết rồi....

    Kể từ ngày hôm đó, tôi đã không còn lượn lờ qua con đường đó, tôi vẫn chỉ ở trong căn phòng trọ nhỏ, ôm lấy nổi buồn của riêng mình. Suy nghĩ thật nhiều, rồi lại sầu thêm bấy nhiêu, tôi lúc này chỉ như một bông hoa héo, trơ trọi với cuộc đời. Tôi lại đắm mình vào những cuộc chiến game thâu đêm, những bữa nhậu tới bến với những người bạn, những người anh em để khỏa lấp nỗi buồn này.

    2

    Ngày tháng cứ dần trôi, tôi cũng đã dần quên đi được thời khắc nhói lòng ấy, nhưng vết thương vẫn còn hiện hữu chút gì đó trong tôi. Sau những pha chơi bời rượu chè với đám bạn thì tôi cũng dần trở về cuộc sống cũ khi cô ấy chưa vụt ngang qua đời tôi. Tôi bước lên chiếc xe bus, đi lòng vòng ngang qua các quận để tới được ngôi trường tôi đang theo học. Nhưng chắc ông trời, và định mệnh đã cho tôi gặp lại cô ấy.

    Cô ấy ngồi thẩn thờ, nước mắt chảy dài trên mớ ở một trạm dừng xe bus ven đường, tôi lại gần, không dám nói bất cứ một chữ nào bởi liệu rằng những lời nói tôi thốt ra từ tấm lòng, những lời nói quan tâm có bị xem là một kẻ biến thái chưa từng quen mà cứ tỏ ra gần gũi? Liệu rằng cô ấy có thấy những lời nói đó là thương hại, xúc phạm bản thân? Liệu rằng....

    Tôi lặng lẽ ngồi cạnh cô ấy, lén nhìn những dòng nước mắt đang chảy ngược vào tim, nhìn thấy sự đau khổ hiện rõ lên gương mặt. Tôi cũng đã khác, tôi không bay bổng như này nào nữa bởi tôi vẫn biết rằng, dẫu có muốn đi nữa thì cô ấy đã có một nửa của riêng mình và dù có hay không, tôi đã đau nhiều rồi....

    Chợt cô ấy ngoảnh mặt nhìn tôi, khẽ: ''Anh......bám theo tôi tối đó???''. Tôi chợt giật mình, tại sao chứ? Tôi đã lặng lẽ từ rất xa, tại sao cô ấy lại biết? Tại sao bây giờ lại nói với tôi trong tâm trạng ấy? Quá nhiều câu hỏi tại sao xoay quanh tôi khi đó. Nhưng dẫu biết là khó, tôi vẫn mạnh dạn:'' Ờ....ừ...''. Cô ấy lại liếc nhìn tôi lần nữa....

    CÒN NỮA....
    GNas - Game4V's News

    Theo Game4v

    Bình luận

    Trang tin tức của Get-Game.Net

    Liên hệ: info@get-game.net

    Nội dung của Gaming news được tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau

    Copyright © 2018 Get-Game.Net